Mais músicas de SIXTYUPTOWN
Descrição
anhtunglenpho: o álbum
Vocalista: SIXTYUPTOWN
Produtor, vocalista: luskii
Arranjador de gravação, compositor e letrista: Bùi Danh Tùng
Letra e tradução
Original
. . . Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
-Life's been moving fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh.
Hai năm anh chọn đi theo con đường ngày chưa một lần nhà phanh.
Anh vẫn đang bận trốn chạy những nỗi sợ ở trong sâu thẳm.
Anh nhớ mùa hoa đồng nội, nụ cười của mẹ và màu lá xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, mẹ à!
Con biết là con còn hư và con không hay nghe lời mẹ.
Thời gian là thứ đáng sợ, không biết mẹ có thấy trong vành khi thấy những sợi tóc bạc thay thế cho màu tóc xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, chị à!
Tùng biết là chị cũng rất buồn khi gia đình mình như vậy.
Chị còn nhớ những ngày bé, though we used to fight, chị vẫn quan tâm chăm sóc Tùng như là người mẹ thứ hai.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, bố ơi! Đã được một năm từ lần cuối bố con nói chuyện.
Con biết bố biết bố sai vì những gì mà bố đã làm, nhưng con sẽ không đòi hỏi sự thật -vì bố dạy con không được tham lam ạ. -Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you -here with me. Life's been moving fast. -Và mọi thứ thay đổi quá nhanh em à.
Ta đã không nói chuyện cũng được hai năm, nhưng giờ xung quanh em là những tiếng cười, những người bạn thật sự thương em và một người nắm tay em đến cuối và có thể khi em già. Và người đấy không phải là anh.
Anh cũng vui khi em nhận ra người đấy chưa bao giờ là anh. Anh quá trẻ con để yêu, anh lao vào những thứ siêu nhanh.
Ai yêu anh rồi sẽ ghét bởi vì anh ghét những người yêu anh.
Tại sao cuộc sống lại buồn qua lăng kính của người trưởng thành?
Tại sao mà khi ta lớn, ta chỉ muốn được làm trẻ ranh?
Chỉ muốn làm vòng Hà Nội như đứa trẻ sau xe của bố, rồi Bà Thảo thì xiên nướng, ngồi Phố Cổ uống trà chanh.
Đi một vòng Hà Nội với anh, một vòng để nàng nhận ra là Phan Đình Phùng vẫn màu lá xanh.
Và có lẽ ta sẽ ngồi cười vì những ngày tháng hồi ta còn rảnh. Có lẽ ta đã kết thúc vì ta muốn nó bắt đầu quá nhanh.
Bố ơi, có lẽ con và bố thì cũng rất giống, giống trong việc giỏi phá và giống trong việc giỏi làm thất vọng. Giống trong việc ái kỷ và chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.
Biết nhìn xa trông rộng nhưng lại không biết nhìn ngược vào trong.
Con mong là con sẽ lớn và rồi con sẽ trưởng thành.
Và nếu lúc đó chưa quá muộn thì hai ta sẽ ngồi nói chuyện về những ước mơ, về những hối hận và có thể là lời xin lỗi.
Nói câu này trớ trêu nhưng con mong bố con mình còn duyên.
Mẹ à, có lẽ con và mẹ thì cũng rất giống, giống trong cả cách nghĩ, cách sống cho dù có lúc bất đồng.
Giống trong việc đặt kỳ vọng cao để tự làm mình thất vọng.
Con biết mẹ đang rất gồng vì công việc vẫn còn đang chất chồng.
Cuộc sống này đâu nhẹ nhàng với mẹ, sao mẹ nhẹ nhàng với con? Mẹ vẫn dạy con phải thương người nên điều đấy dễ dàng với con.
Xuân, hạ, thu, đông rồi lần nữa lại trong xuân.
Tuổi già của mẹ đang đến và con chỉ mong thành công -con đến sớm hơn.
-Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
Life's been moving -fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh, Tùng ơi!
Tao cảm ơn mày vì đã yêu âm nhạc như này, Tùng ơi.
Tao cảm ơn mày vì đã luôn cố gắng mỗi ngày, Tùng ơi. Cảm ơn mày có móng tay nhọn vì vỏ quýt dày, Tùng ơi.
Vì Tùng ơi, vì Tùng ơi, vì Tùng ơi!
Tao biết mày cố rất nhiều để có được ngày hôm nay, Tùng ơi. Tao biết là mày kiên nhẫn vì nó không xảy ra ngay, Tùng ơi.
Nhưng tao biết là dù phải chết thì mày sẽ luôn hăng say, Tùng ơi.
Và có lẽ là điều tệ nhất không phải là chết, mà đó là trước khi chết ta nhận ra ta chưa bao giờ sống.
Và đó là lúc nhận ra cả đời người sắp đổ thành sông.
Và đó là lúc nhận ra nếu cố hơn nữa thì đã thành công. Và tao không biết là ai muốn thế, nhưng tao thì không.
Tao muốn quyết định số phận của mình, không trôi như bao ni lông.
Tao có một vài anh em và những hoài bão ở Phạm Huy Thông.
Giờ xe tôi bơm đầy xăng, ngồi ghế sau trống, mấy bạn đi -không? -Baby, do you know that I need you here?
Một giờ hai mươi lăm, hai bảy tháng ba, hai không hai lăm.
Yên Phụ,
Trúc Bạch,
Quận Ba Đình, Hà Nội. Anh Tùng F.
Tradução em português
. . . A vida está se movendo rapidamente.
Querida, você sabe que preciso de você aqui?
Querida, você sabe?
Eu preciso de você aqui comigo.
-A vida está se movendo rápido. -Tudo muda tão rápido.
Durante dois anos, optou por seguir o mesmo caminho que nunca parou.
Ele ainda está ocupado fugindo de seus medos mais profundos.
Sinto falta da época das flores nos campos, do sorriso da minha mãe e da cor das folhas verdes.
Tudo muda tão rápido, mãe!
Eu sei que ainda sou travesso e não escuto você com frequência.
O tempo é uma coisa assustadora, não sei se minha mãe viu nos olhos dela quando viu cabelos prateados substituindo cabelos azuis.
Tudo muda tão rápido, irmã!
Tung sabe que também está muito triste porque sua família é assim.
Ela ainda se lembra da infância, embora brigássemos, ela ainda cuidava de Tung como uma segunda mãe.
Tudo muda tão rápido, pai! Já se passou um ano desde a última vez que seu pai falou.
Eu sei que você sabe que está errado por causa do que fez, mas não vou pedir a verdade - porque você me ensinou a não ser ganancioso. -A vida está se movendo rápido.
Querida, você sabe que preciso de você aqui?
Querida, você sabe?
Eu preciso de você aqui comigo. A vida está se movendo rapidamente. -E tudo muda tão rápido, querido.
Faz dois anos que não nos falamos, mas agora você está rodeado de risadas, de amigos que te amam de verdade e de alguém que segura sua mão até o fim e talvez quando você ficar velho. E essa pessoa não é você.
Também fico feliz quando você percebe que aquela pessoa nunca fui eu. Ele é muito infantil para amar, ele se precipita nas coisas super rápido.
Quem te ama vai te odiar porque você odeia quem te ama.
Por que a vida é triste pelas lentes dos adultos?
Por que é que quando crescemos só queremos ser crianças?
Eu só quero andar por Hanói como uma criança atrás do carro do pai, então a Sra. Thao vai grelhar espetos e sentar no bairro antigo tomando chá de limão.
Faça um passeio por Hanói com ele, um passeio para ela perceber que Phan Dinh Phung ainda é verde.
E talvez possamos sentar e rir dos dias em que éramos livres. Talvez tenhamos terminado porque queríamos que começasse tão rapidamente.
Pai, talvez você e eu sejamos muito parecidos, parecidos em ser bons em quebrar coisas e semelhantes em ser bons em decepcionar. Como ser narcisista e pensar apenas em si mesmo.
Saiba olhar para longe, mas não saiba olhar para trás, para dentro.
Espero crescer e depois me tornar um adulto.
E se não for tarde demais, sentaremos e conversaremos sobre sonhos, arrependimentos e talvez desculpas.
É irônico dizer isso, mas espero que nosso pai e eu ainda estejamos apaixonados.
Mãe, talvez eu e você sejamos muito parecidos, parecidos na forma de pensar e de viver, embora às vezes discordemos.
Semelhante em estabelecer grandes expectativas a se decepcionar.
Eu sei que mamãe está muito estressada porque o trabalho ainda está se acumulando.
Esta vida não é gentil com você, por que você é gentil comigo? Mamãe sempre me ensinou a amar as pessoas, então isso é fácil para mim.
Primavera, verão, outono, inverno e primavera novamente.
A velhice da mamãe está chegando e só espero sucesso - chego mais cedo.
-Querido, você sabe que preciso de você aqui?
Querida, você sabe?
Eu preciso de você aqui comigo.
A vida está se movendo rapidamente. -Tudo muda tão rápido, Tung!
Obrigado por amar músicas como essa, Tung.
Agradeço por sempre tentar todos os dias, Tung. Obrigado por ter unhas afiadas e casca grossa de tangerina, Tung.
Porque Tung, porque Tung, porque Tung!
Eu sei que você se esforçou muito para chegar onde está hoje, Tung. Sei que você é paciente porque isso não acontece imediatamente, Tung.
Mas eu sei que mesmo que você morra, você sempre estará entusiasmado, Tung.
E talvez o pior não seja a morte, mas a constatação antes da morte de que nunca vivemos.
E foi aí que percebi que toda a minha vida estava prestes a virar um rio.
E foi aí que percebi que se eu tentasse mais, teria conseguido. E não sei quem quer isso, mas eu não.
Quero decidir meu destino, não ficar à deriva como um saco plástico.
Tenho alguns irmãos e ambições em Pham Huy Thong.
Agora meu carro está cheio de gasolina, o banco de trás está vazio, vocês vão - não? -Querido, você sabe que preciso de você aqui?
Vinte e cinco um, vinte e sete de março, dois zero vinte e cinco.
Yen Phu,
Truc Bach,
Distrito de Ba Dinh, Hanói. Sr.