Mais músicas de Khoi Vu
Descrição
Compositor: Quách Thanh Duy
Letrista: Quách Thanh Duy
Letra e tradução
Original
Khi cơn mưa quay về nơi đây, mang theo bao tháng ngày năm ấy, mình đã luôn kề vai, mình đã luôn tươi cười.
Ta băng qua chặng đường buồn vui, và dẫu biết vẫn sẽ có muôn vàn tiếc nuối, thì cũng sẽ đến một ngày. . .
mà ta phải nói ra lời tạm biệt.
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi!
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau, mình đi về thôi.
Đã có lúc ta thật cô đơn, bây giờ thấy nhớ những phút giây gần nhau hơn.
Thật giống như nhà, thật giống như là một giấc mơ.
Dẫu vẫn biết khi mình rời đi, sẽ khó giấu nước mắt lăn dài trên mi, thì ta vẫn phải chấp nhận rằng, rằng ta phải nói tạm biệt mà thôi!
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi.
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau, mình đi về thôi.
Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về. Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về.
Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về. Đi về, đi về thôi!
Đừng quên nhau, dù chỉ một giây thôi, để nỗi nhớ được tràn vào mắt mãi.
Dù chân trời kia rất xa, nhưng ngàn con đường vẫn sẽ chờ đợi ta.
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi.
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để khoảnh khắc ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau.
Đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau. . .
mình đi về thôi!
Tradução em português
Quando a chuva voltou aqui, trazendo consigo todos aqueles dias e anos, eu estava sempre ao seu lado, sempre sorrindo.
Passamos por uma jornada de tristeza e alegria, e mesmo sabendo que ainda haverá inúmeros arrependimentos, um dia chegará. . .
que temos que dizer adeus.
Mesmo sabendo que a tristeza me faz suspirar, pois o tempo nunca mais voltará, basta lembrar que nesse momento, eu apenas sorri!
E é hora do longo filme parar e deixá-lo descansar na memória.
Depois que essa jornada terminar, apenas nos damos as mãos com força e vamos para casa.
Houve um tempo em que estávamos tão sozinhos, agora sentimos mais falta desses momentos juntos.
É como se estivesse em casa, é como um sonho.
Mesmo sabendo que quando partirmos será difícil esconder as lágrimas que rolam pelos nossos olhos, ainda temos que aceitar que temos que nos despedir!
Mesmo sabendo que a tristeza me faz suspirar, pois o tempo nunca mais voltará, basta lembrar que neste momento, eu apenas sorri.
E é hora do longo filme parar e deixá-lo descansar na memória.
Depois que essa jornada terminar, apenas nos damos as mãos com força e vamos para casa.
Vamos para casa, vamos para casa, demos as mãos e vamos para casa. Vamos para casa, vamos para casa, demos as mãos e vamos para casa.
Vamos para casa, vamos para casa, demos as mãos e vamos para casa. Vamos para casa, vamos para casa!
Não se esqueçam, nem que seja por um segundo, deixem a nostalgia encher seus olhos para sempre.
Mesmo que o horizonte esteja muito distante, milhares de estradas ainda nos aguardarão.
Mesmo sabendo que a tristeza me faz suspirar, pois o tempo nunca mais voltará, basta lembrar que neste momento, eu apenas sorri.
E é hora de o longo filme parar, deixando o momento adormecido na memória.
Depois que essa jornada terminou, continuamos segurando as mãos um do outro com força.
É hora do longo filme parar e deixá-lo descansar na memória.
Depois que essa jornada terminou, continuamos segurando as mãos um do outro com força. . .
Vou para casa!